Cuộc sống

Chuyện về người chị gái và món quà mẹ để lại trước khi qua đời

Nhìn chị, nghe từng lời nói khó lọt tai của chị, tôi không dám cãi. Tôi và chị là chị em ruột nhưng có lẽ chị ghét tôi hơn những gì tôi nghĩ. Mọi chuyện càng lên đỉnh điểm khi mẹ tôi qua đời.

Tôi sinh ra trong gia đình không mấy khá giả. Ngày tôi chào đời, bà nội không mấy vui vẻ vì trước tôi đã có một chị gái. Thậm chí bà còn muốn đem tôi cho người khác nuôi. Mẹ tôi vì sinh hai đứa con gái mà không có tiếng nói trong gia đình. Cuối cùng vì thương và không nỡ đem tôi cho ai nuôi, mẹ đành gửi tôi sang bà ngoại. Từ đó, tôi sống với bà ngoại, bố mẹ thi thoảng mới sang thăm.

Mãi đến năm 11 tuổi, lúc bà nội qua đời, gia đình chuyển lên huyện sống, tôi mới chính thức về đoàn tụ cùng gia đình. Ngày chuyển về, chị gái ghét tôi ra mặt. Chị luôn nhăn nhó, nói những lời khó nghe với tôi. Chị cho rằng tôi về đây để cướp hết mọi thứ từ bố mẹ vốn là của chị.

Tôi nghe lời cay nghiệt nhưng không dám cãi lại. Tôi cứ sống vậy. Năm sau đó vào một ngày hè mẹ tôi bất ngờ ngất xỉu, khi đưa vào bệnh viện mới hay bà bị ung thư giai đoạn cuối. Sau ngày mẹ ốm, tôi buồn khóc rất nhiều bởi tôi còn chưa có nhiều thời gian sống bên bà. Chính vì vậy tôi quyết định nghỉ việc trên thành phố về chăm sóc mẹ những ngày cuối. Chị tôi vì chuyện này mà cho rằng tôi giả tạo để chiếm tài sản mẹ để lại.

Tôi bật khóc khi nghe những lời chị nói (Ảnh minh họa)

Ngày mẹ sắp lìa đời, bà gọi tôi đến và nói bà đã chuẩn bị hai món quà cho hai chị em trong chiếc hòm cũ. Mẹ tôi để lại cho chị một số tiền lớn còn tôi là chiếc áo đã cũ của bà. Về nhà mở chiếc áo ra, tôi mới hay trong đó là cuốn sổ tiết kiệm với số tiền rất lớn. Hóa ra mẹ biết chị không thích tôi nên đã cố giấu để không xảy ra cãi vả.

Thế nhưng, không biết bằng cách nào chị biết được chuyện này nên đã gọi tôi ra nói chuyện với những câu khó nghe. Đến lúc này tôi vì không thể chịu đựng được nữa nên đã cãi nhau to tiếng với chị, bố tôi can ngăn cũng không hòa giải được. Cuối cùng tôi quyết định sẽ rời nhà lên thành phố.

Ngày tôi đi, chị gọi tôi vào phòng nói chuyện. Trái với suy đoán về một cuộc cãi vã mới, chị tôi đã bật khóc xin lỗi. Chị nói, tối qua chị đã đọc cuốn nhật ký mẹ để lại và hiểu được lý do vì sao tôi phải sống xa nhà từ bé. Chị nói: “Em đã quá thiệt thòi còn chị là kẻ vô tâm”. Nghe đến đây, chị ôm tôi khóc nức nở. Cuộc sống mới chắc chắn sẽ bắt đầu với cả hai chị em, mẹ tôi nhất định sẽ vui vì điều này.

Tác giả: Thúy Quỳnh

Nguồn tin: Báo Người đưa tin

BÀI MỚI ĐĂNG


TOP