Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được gần 6 năm. Cuộc sống hôn nhân trước nay vốn yên ả, tôi vẫn nghĩ mình là người phụ nữ may mắn khi lấy được người chồng tử tế, thương vợ thương con. Anh làm việc ở một công ty xây dựng, thu nhập không cao nhưng ổn định. Tôi làm văn phòng, đồng lương đủ chi tiêu, vun vén cho gia đình nhỏ với một cậu con trai 4 tuổi.
Chúng tôi từng trải qua nhiều khó khăn về kinh tế, nhưng chưa bao giờ to tiếng vì tiền bạc. Tôi luôn tin chồng là người đàn ông có trách nhiệm, đi sớm về muộn cũng chỉ vì công việc. Thế nhưng, dạo gần đây tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi lạ lùng nơi anh.
Trước kia, về đến nhà là anh quẳng điện thoại lên bàn, thoải mái chơi đùa với con. Vậy mà mấy tháng nay, anh lúc nào cũng cầm điện thoại kè kè bên mình. Ngay cả vào nhà tắm, anh cũng mang theo. Tôi thoáng nghi ngờ nhưng vẫn tự an ủi rằng chắc công việc nhiều nên anh cần liên lạc thường xuyên.
![]() |
Chồng ngoại tình suốt quãng thời gian dài mà tôi không hay biết. Ảnh minh họa |
Cho đến một buổi chiều thứ Sáu, sau khi tan sở, tôi về nhà sớm hơn thường lệ. Cánh cửa vừa mở ra, tôi đã thấy chồng ngồi ở sofa, gương mặt căng thẳng, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Thấy tôi, anh giật mình, vội vàng khóa máy rồi giả vờ chuyển sang xem tin tức. Tôi lặng im, nhưng tim thì đập loạn nhịp.
Khi anh đi vào bếp lấy nước, điện thoại để hớ hênh trên bàn. Màn hình vừa sáng lên vì tin nhắn đến, tôi thoáng thấy dòng chữ rõ mồn một: “Em 2 vạch rồi.”
Khoảnh khắc ấy, tôi như rơi xuống vực sâu. Tay run lẩy bẩy, tôi phải bám vào thành ghế để không ngã quỵ. Đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: “Em” là ai? “2 vạch” nghĩa là đang mang thai? Vậy thì đứa bé ấy là của chồng tôi sao?
Anh từ trong bếp bước ra, thấy tôi đứng chết lặng, mắt dán vào điện thoại. Vẻ mặt anh biến sắc, cuống quýt cầm máy lên. Không để tôi kịp hỏi, anh lắp bắp: “Em đừng hiểu lầm, đây là chuyện công việc thôi…” Nhưng lời nói đó nghe chẳng khác nào kim châm vào tim tôi. Công việc nào lại có tin nhắn “2 vạch”?
Tôi bật khóc nức nở. Suốt bao năm chung sống, chưa bao giờ tôi cảm thấy bị phản bội đến vậy. Tôi từng nghĩ ngoại tình chỉ có trong phim ảnh hay chuyện thiên hạ, nào ngờ lại rơi xuống chính mái ấm của mình.
![]() |
Tôi bật khóc nức nở. Suốt bao năm chung sống, chưa bao giờ tôi cảm thấy bị phản bội đến vậy. Ảnh minh họa |
Đêm hôm ấy, tôi gặng hỏi, nhưng anh im lặng. Anh chỉ nói rằng nhất thời sai lầm, mong tôi tha thứ. Nhưng sai lầm ấy lớn đến mức nào? Một người phụ nữ khác đang mang trong mình giọt máu của chồng tôi – làm sao tôi có thể coi đó là chuyện nhỏ?
Cả đêm tôi không chợp mắt. Nhìn con ngủ say bên cạnh, nước mắt tôi cứ chảy dài. Tôi thương con vô tội, mới bé xíu đã phải chứng kiến cảnh bố mẹ rạn nứt. Tôi giận mình cả tin, trao hết lòng tin cho người đàn ông không xứng đáng.
Những ngày sau đó, anh cố gắng làm lành, nấu ăn, đưa đón con, nói năng ngọt ngào hơn trước. Nhưng trong lòng tôi, mọi thứ đã vụn vỡ. Cứ mỗi khi nhớ lại dòng tin nhắn kia, tim tôi lại thắt lại, nghẹt thở. Tôi không còn dám chạm vào điện thoại của anh, cũng chẳng buồn nói chuyện nhiều.
Tôi kể chuyện với mẹ. Bà lặng im hồi lâu rồi thở dài: “Con phải bình tĩnh. Ly hôn không phải là điều đơn giản. Còn con, con hãy nghĩ đến cháu. Nhưng nếu thật sự không thể chịu đựng, thì đừng cố gượng. Một cuộc hôn nhân không có niềm tin thì cũng chẳng còn ý nghĩa.”
Lời mẹ khiến tôi thêm giằng xé. Tôi muốn giữ cho con một gia đình đủ cha đủ mẹ, nhưng liệu có còn hạnh phúc nếu tôi phải sống trong dối trá, ngày ngày đối diện với người đàn ông đã phản bội?
Tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về lựa chọn của mình. Tôi không muốn đưa ra quyết định vội vàng trong lúc cảm xúc dâng trào. Tôi cần nhìn rõ mọi chuyện, cần anh thẳng thắn thừa nhận sự thật. Nếu đứa bé kia đúng là con anh, tôi không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này. Tôi có thể chấp nhận chồng nghèo, chồng thất bại, nhưng phản bội thì không bao giờ.
Giờ đây, tôi mới thấm thía rằng hạnh phúc gia đình mong manh đến mức nào. Chỉ một tin nhắn thôi cũng đủ khiến bao niềm tin đổ sụp. Tôi vẫn đang cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, để đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất. Nhưng trong sâu thẳm, tôi biết, trái tim mình đã có một vết rạn chẳng bao giờ lành lại được.
Hơn ai hết, tôi mong các chị em phụ nữ đừng quá tin tưởng tuyệt đối vào bất kỳ ai, kể cả người chồng đầu gối tay ấp. Hãy luôn giữ cho mình sự độc lập, để nếu chẳng may rơi vào cảnh ngộ như tôi, vẫn đủ mạnh mẽ đứng dậy, làm lại cuộc đời.
Tâm sự của độc giả!
Tác giả: Minh Khuê
Nguồn tin: gocnhinphaply.nguoiduatin.vn