Chiều Nghĩa Đồng, nắng đổ vàng trên những triền ngô ở miền tây Nghệ An. Giữa cái tĩnh lặng của xã miền núi, vang lên tiếng trẻ con tập hát. Không phải những bản nhạc sôi động mà là điệu ví, điệu giặm mộc mạc: “Xứ Nghệ quê mình năm nắng mười sương/Mưa bão dập dồn gió Lào rát bỏng...”. Trong khoảng sân nhỏ của gia đình chị Trần Thúy Nga, mấy chục bạn nhỏ ngồi quanh Nghệ nhân Ưu tú Ngô Minh, dõi theo từng nhịp hát.




